top of page

Mình mong muốn rằng trong thời gian 20-30 tuổi thì mình sẽ có một trải nghiệm gì đó rất ý nghĩa. Chuyến đi này thật sự đã giúp mình đạt được mong muốn đó (25/04 - 08/05)

Đã cập nhật: 28 thg 5

1. KHỞI ĐẦU SÓNG GIÓ

Sau gần 2 tuần rong ruổi nhiều ngõ ngách ở "tiểu Tây Tạng" Ladakh, Vcil Travel School Ladakh VI: Mindful Travel & Sustainable Living diễn ra từ ngày 25/04 - 08/05 cuối cùng đã kết thúc, những người tham gia chuyến đi phải nói tạm biệt, để mỗi người tiếp tục những hành trình riêng của mình.


ree

Tuy nhiên, chuyến đi VTS Ladakh VI bắt đầu đầy thử thách khi cả đoàn đối mặt với việc hoãn chuyến bay của Vietjet tại Tân Sân Nhất. Dẫn đến cả đoàn ai cũng bị hoãn chuyến. Cả đám lo sốt vó, không biết liệu có kịp đáp New Delhi cho chuyến bay sau không. Suốt 2 ngày trước chuyến bay, cả đoàn cứ í ới nhau để cập nhật thông tin. Hi vọng không có ai bị huỷ chuyến hay muộn chuyến sau. Vì lịch trình bị xáo trộn, kế hoạch khám phá New Delhi cùng một người bạn địa phương trước chương trình đành hủy bỏ. 


Mọi người ai cũng buồn một chút ít ở trong lòng.


2. ĐẶT CHÂN ĐẾN LADAKH

Dù khởi đầu không được thuận lợi lắm, sự hỗ trợ lẫn nhau trong nhóm đã biến những khoảnh khắc căng thẳng thành cơ hội gắn kết, chuẩn bị tinh thần cho hành trình khám phá Ladakh. Sau cùng, cả đoàn vẫn có thể bước lên “chuyến bay diệu kỳ”, vượt qua một phần của dãy Hi Mã Lạp Sơn. Từ cửa sổ máy bay, dãy Himalaya hiện lên với những đỉnh núi tuyết trắng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, khiến cả đoàn quên đi những lo toan ban đầu.



Mọi điều không thuận lợi trước đó chúng tôi dường như quên hết. Cuối cùng, chúng tôi vẫn tề tựu đông đủ tại Haldupa Guesthouse để bắt đầu chuyến đi du lịch học tập 14 ngày đầy ý nghĩa ở Ladakh. T con người đến từ nhiều nơi với những kinh nghiệm, kiến thức, câu chuyện và ngành nghề khác nhau; từ làm kinh doanh bán lẻ, đến làm giáo dục cho trẻ em, là kế toán đang gap year hay là nữ tu sĩ Phật giáo… mọi người đã lựa chọn một cách đi du lịch khác ở Ladakh cùng Vcil Travel School. Sự đa dạng này cũng góp phần làm cho chuyến đi thú vị hơn.


3. SỐNG CÙNG NGƯỜI DÂN LÀNG

Ở làng Alchi và Likir, chúng tôi được dịp sống cùng với những người dân địa phương ở những ngôi nhà khác nhau. Mỗi một người host lại cho chúng tôi những trải nghiệm rất riêng biệt, giúp chúng tôi nhìn thấy được những vẻ đẹp chỉ có thể cảm nhận được bằng trái tim. Điều thú vị là hầu như ai trong đoàn cũng được người dân làng âu yếm đặt cho những cái tên rất đỗi thân thương. Có bạn được đặt tên theo tên những cô con gái của chủ nhà - những người đã xa quê để học tập và làm việc ở nơi xa. Chủ nhà chia sẻ họ sở dĩ đặt tên như vậy vì họ cảm thấy các bạn giống như con gái họ vậy.

Chúng
Chúng

Không chỉ đến ở cùng với người dân làng, chúng tôi cũng góp một chút công sức để giúp cô chú chủ nhà làm các công việc hằng ngày. Cuối tháng 4 là lúc mùa đông dần rời xa Ladakh, nhường chỗ cho mùa xuân và mùa hạ, mùa của sự sinh trưởng, của mùa vụ và sự gieo trồng. 

Làm
Làm

Nhiều bạn thật sự bất ngờ vì cách làm việc vô cùng thư giãn và vui vẻ của người dân ở đây, dù ở Alchi hay là Likir. 


Một buổi sáng, chú chủ nhà bảo mọi người trong nhóm 10h sẽ đi ra đồng làm việc. Nghe thế tầm 9h45 là chúng tôi đã đâu vào đấy, sẵn sàng ra đồng làm cỏ, trồng cây. Nhưng đợi hoài, ăn bánh, uống trà, nói chuyện chán chê một hồi, tới 10h45 cô chú chủ nhà vẫn rất đỗi bình thản, ung dung tự tại nói chuyện với chúng tôi. Đâu đó 11h, hai cô chú mới bắt đầu dắt chúng tôi đi ra đồng. Tay không quên mang theo một giỏ đựng chang, một loại bia truyền thống của người Ladakh, một ít trà sữa mà cô đã dậy nấu từ sớm, và một bình trà đen, cùng với một chục cái bánh chapati mà cô đã nhào bột từ tối hôm trước, dậy sớm nướng bánh từ trước đó.


Ở

Một chiếc máy cày đứng đợi sẵn ở nơi chúng tôi đến. Nó bắt đầu đào xới khu đất. Và chúng tôi bắt đầu nhặt cỏ để ném ra ngoài. Mọi người bảo làm như vậy để cỏ không cạnh tranh chất dinh dưỡng với cây trồng. Và cứ thế, máy cày đến đâu, chúng tôi xúm lại nhặt cỏ dại và ném sang một bên đến đấy. Chúng tôi làm thế đâu đó khoảng nửa tiếng, mọi người bắt đầu nghỉ tay. Xung quanh cũng có mấy bà, mấy ông cụ lớn tuổi đến chỗ chúng tôi nghỉ ngơi. Mọi người bắt đầu bày nào là trà, nào bánh, nào nước uống ra giữa đồng. Vừa nhâm nhi, vừa nói chuyện. Chúng tôi đương nhiên chỉ biết dzô dzô, ăn ăn, uống uống và nghe mọi người cười nói bằng tiếng Ladakh. 



Quan sát mọi người thú vị lắm. Chúng tôi thấy mọi người cứ cười nói với nhau. Trông rất là vui vẻ. Làm thì ít, nhưng đến đi chơi với nhau là chính. Chúng tôi mới thấy ra một điều là người dân ở đây dù điều kiện vật chất không đủ đầy như chúng tôi, nhưng cuộc sống họ rất thoải mái, đủ đầy và tính cộng đồng rất cao. Ở làng, mọi người vẫn giữ tục vần công, tức là các gia đình sẽ hỗ trợ hàng xóm làm đồng, và không lấy tiền. Các hộ gia đình cứ xoay vòng mãi, cho đến khi mọi gia đình trong làng đều hoàn thành việc gieo trồng thì thôi. 


Đi cày hay bị cày?? :D ??
Đi cày hay bị cày?? :D ??

Những ngày sống cùng dân làng không chỉ dạy chúng tôi về lối sống bền vững mà còn giúp ‘unlearn’ những thói quen vội vã, mở lòng đón nhận sự thư thái và gắn kết của cộng đồng Ladakh.


4. GẶP GỠ CÁC SÁNG KIẾN ĐỊA PHƯƠNG

Thông qua cách tiếp cận giáo dục dựa trên ngữ cảnh (context-based education), Vcil Travel School có thể mang đến cho mỗi người nhiều góc nhìn và trải nghiệm đa dạng về Ladakh, bằng cách tiếp xúc với rất nhiều người khác nhau, ở những ngôi làng, những ngôi trường và tương tác với nhiều người đa dạng về xuất thân và công việc.




Chúng tôi gặp gỡ các tổ chức như Local Futures – đơn vị tiên phong trong phong trào địa phương hóa toàn cầu, nơi cô Helena chia sẻ về tầm quan trọng của bảo tồn văn hóa địa phương; LAMO – trung tâm bảo tồn nghệ thuật Ladakh với những câu chuyện về di sản; SECMOL – trường cấp 3 thay thế, nơi anh Othsal truyền cảm hứng về giáo dục 3H và lối sống gắn với văn hoá và bối cảnh địa phương; và HIAL – đại học thay thế đang xây dựng mô hình học tập bền vững. Những cuộc đối thoại này mở ra góc nhìn mới về cách kết hợp phát triển bền vững với giáo dục và văn hóa và thấu hiểu các vấn đề mang tính hệ thống để đưa ra những giải pháp mang tính toàn diện.


Buổi chia tay được tổ chức linh đình bởi các bạn học sinh SECMOL. Nhớ mọi người quá điiii!
Buổi chia tay được tổ chức linh đình bởi các bạn học sinh SECMOL. Nhớ mọi người quá điiii!

Sau nhiều hoạt động trong chương trình, vào buổi tối, cả nhóm thường ngồi lại với nhau phản tư về những nơi mình đến, người người mình gặp, hay những trải nghiệm bản thân đã trải qua hoặc kể những câu chuyện cá nhân của mình. Có bạn chia sẻ rằng, nếu không đi chuyến đi này với Vcil Travel School, có lẽ mình sẽ không bao giờ kết nối sâu sắc với Ladakh, sẽ không thể hiểu được về đời sống, văn hóa và con người Ladakh sâu sắc được. Có bạn chia sẻ rằng việc đi với ai cũng rất quan trọng, và mọi người học được rất nhiều thứ từ chính những người đồng hành hợp cạ với mình, vừa đi du lịch, vừa chơi, vừa quậy, vừa học với nhau, mặc dù mọi người chỉ mới gặp nhau một lần qua Zoom trước chương trình và chỉ quen nhau vỏn vẹn có 2 tuần.


Chuyến không chỉ là cơ hội mỗi người học về Ladakh, kết nối với vùng đất và những người xung quanh, mà cũng là dịp để mỗi người hiểu hơn và kết nối với chính mình. Đặc biệt là khi mỗi người phải thích nghi với đồ ăn của Ladakh, chống chọi với cái lạnh chỉ vài độ C, không có internet, bất đồng ngôn ngữ, đối diện với những cơn say độ cao vật vã, hay tham gia những hoạt động mà không có trong lịch trình hay khi kế hoạch thay đổi... tất cả những thử thách này cũng là lúc mỗi người bước khỏi vùng an toàn, học cách đối mặt với những thứ xảy đến với mình, để học những bài học về chính mình.


Những cuộc gặp gỡ này, kết hợp với trải nghiệm thực tế như làm việc trên đồng và sống cùng dân làng, thể hiện cách tiếp cận 3Hs Education của Vcil Travel School, chạm đến trí óc, cảm xúc và hành động của người tham gia.


4. NHỮNG CHIA SẺ TỪ NGƯỜI THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH

Kết nối văn hóa

“Nếu mình đăng ký một tour du lịch thông thường, có thể mình chỉ được ngắm cảnh đẹp, nhưng tham gia chương trình thì mình có được nhiều trải nghiệm đa dạng, phong phú hơn và gắn bó với người dân bản địa.”
“Mình rất quý các host ở làng. Lâu rồi mình không làm việc tay chân, nay lại có cơ hội làm những việc này, nhờ đó mình nhớ lại những kí ức tuổi thơ mình. Mình lại có dịp để phản tư về tuổi thơ của mình và hành trình của bản thân. Mình thấy biết ơn khi đã sống và lớn lên ở Việt Nam.  Dù mình hiểu những bối cảnh và câu chuyện ở Ladakh, nhưng vẫn có nhiều cái mình chưa thích nghi được, ví dụ như đồ ăn hay sử dụng toa lét khô.”

Chuyển hóa và chia sẻ cá nhân

“Mình nhận ra là bản thân khi bị mệt thì có rất nhiều cảm xúc mạnh. Trong hành trình đi nhiều nơi, dài ngày như vậy thì mình học được cách để thấu hiểu cảm xúc của bản thân nhiều hơn. Nhất là khi đi xa, mệt, đói lả, thì nhiều cảm xúc tiêu cực xuất hiện ở bên trong mình. Mình dùng những cơ hội này để nhận diện chúng, học cách giao tiếp và bộc lộ cảm xúc theo những cách lành tính hơn với người khác.”
“Mình sẽ đi bộ nhiều hơn, chứ không có sẵn xe máy là chạy đi như trước đây nữa”
“Mình nhận được rất nhiều khi ở với người dân ở đây. Điều này khuyến khích mình cần phải cho đi nhiều hơn, đối xử tốt hơn với mọi người.”
“Mình cảm giác như được mua chương trình này vậy, chứ không phải bị sale. Vì giá trị nhận được nhiều hơn số tiền mình bỏ ra khi tham dự rất nhiều.”
“Mình mong muốn rằng trong thời gian 20-30 tuổi thì mình sẽ có một trải nghiệm gì đó rất ý nghĩa. Chuyến đi này thật sự đã giúp mình đạt được mong muốn đó. Chuyến đi này có một ý nghĩa rất đặc biệt, và có năng lượng chữa lành đối với mình.  Mình học được rất nhiều trong chuyến đi, mặc dù trước đó mình có bảo rằng mình không học được gì nhiều. Nhưng đến cuối chương trình, khi nhìn lại, dù mình không quá hiểu nhiều về phát triển bền vững, nhưng mình lại có rất nhiều bài học về chính mình”.

Chia sẻ về trải nghiệm đi như khách du lịch ở Nubra: 

“Ở đây cảnh thì đẹp đấy, nhưng chán. Không giống như ở làng, khi mình có thể tương tác với host và có những mối quan hệ có ý nghĩa.”
“Mình không có cảm giác muốn chi tiền ở đây. Ở đây quá thô sơ, không học được gì về văn hoá, làng quê, đời sống của người dân hay truyền thống địa phương. Đi du lịch như vậy không hấp dẫn với mình.”

Sau 2 tuần tham gia chương trình, một bài chia sẻ về những thực hành bền vững:

“Mình đã hạn chế sử dụng các sản phẩm đến từ các tập đoàn lớn, thực hành sử dụng ít đồ nhựa một lần như túi ni lông. Ưu tiên sử dụng những đồ refillable (làm đầy lại được). Mình cũng hạn chế là cú đêm hơn. Đặc biệt là từ khi đến Ladakh thì mình đã chuyển sang ăn chay và hạn chế bia rượu và thuốc lá. Mình không biết thay đổi này sẽ tiếp diễn được bao lâu, nhưng mình muốn duy trì nó lâu nhất có thể.”

Bên cạnh đó, Vcil Travel School cũng rất biết ơn sự tin tưởng, đồng hành và dấn thân của tất cả mọi người trong hành trình này. Chúng mình cũng tiếp nhận những góp ý, chia sẻ và phản hồi để có thể tạo ra nhiều chương trình ý nghĩa hơn.


Hành trình Ladakh VI đã thay đổi cách chúng tôi nhìn về du lịch và chính mình. Bạn sẵn sàng cho một trải nghiệm tỉnh thức như thế? Hãy tham gia chương trình tiếp theo của VCIL Travel School bằng cách truy cập tại đây để khám phá các hành trình sắp tới.


Trong năm 2025, chúng mình sẽ tổ chức thêm chương trình tháng 8:

+ Toàn bộ chương trình (14 ngày): từ ngày 10/08/2025 đến ngày 23/08/2025.

+ Chương trình ngắn hạn (8 ngày): từ ngày 10/08/2025 đến ngày 18/08/2025.

Chi tiết bạn có thể xem thêm tại đây


ree

Ngoài ra, nếu có câu hỏi hay thắc mắc về chương trình, bạn có thể liên hệ với chúng mình qua:

- Facebook: Vcil Community & Vcil Travel School

- Whatsapp/Phone: +84.918580257 (Trinh Thai)


Bình luận


©2022 by VCIL Travel School

bottom of page